Thứ Sáu, ngày 18 tháng 3 năm 2016

Tho xu Quang

THƯƠNG HÙA THƯƠNG HỦY
Cứ hẹn miết, rồi không dề, bắt mệt!
Đợi với chờ, nghe ớn họng ông quơi!
Hứa cho cố, để cuộc tình trớt quớt
Mấy chục năm, ông lạc mấy phương trời?
Nói ông biết, quê chừ, đau rát rạt
Sông chết rồi, nước cạn xịt, đục câm
Núi trọc lóc, núi cúi đầu, xơ xác
Ngó ráng chiều, như ngó rạch dao đâm
Ông đi hoài, có khi mô ông nhớ
Thời trẻ trâu, ai cũng nhớp như lồi
Quần áo rách, vá đùm, lòi lỗ đít
Chổng chồng mông, là thấy cả sao trời
Một thời đói, chuối, nần, khoai, sắn ghế
Con chữ nằm bí rị, toát mồ hôi
Đành nghỉ học, lo ruộng đồng, than củi
Nghe máu bầm trong giọt nước mắt rơi
Khổ, khổ thiệt, rứa mà mình cũng lớn
Đứa mô dòm, cũng bự chảng hết trơn
Rồi tới lúc, biết dị òm, mắt tịt
Lại rủ rê đi gò gái bên cồn
Thân thiết quá, cũng làm ra xa cách
Cứ như là, rồi vẫn cứ như không
Câu hát cũ héo queo từng nốt nhạc
Mấy chục năm, tui cũng đã theo chồng
Bữa hơm tết, tình cờ tui gặp lại
Mới biết ông già, và ớm nhách như ri
Nhưng cái tính trổ trời và nói ngẻng
Nói chung là, hén vẫn cứ y nguy
Ông cứ trách, nhưng tui là con gái
Như trái cau non rớt xuống ục bùn
Ai biểu ông chi, tui đâu làm phách
Chỉ tóc dài, mới hiểu được dây thun
Chừ ông ở chỗ mô? Mà xa quéc
Biết khi mô, tui mới ghé thăm ông
Thôi rứa hị! trách hờn chi, bày đẹt
Bởi đất trời vốn dĩ quá mênh mông.
THÔI RỨA HỈ 😃
Bài thơ của Nguyễn Lãm Thắng

Thứ Năm, ngày 17 tháng 7 năm 2014

Số 7 và những trùng hợp kỳ lạ

(NLĐO)- Chiếc máy bay Boeing 777 mang số hiệu MH17 của Malaysia bay chuyến đầu tiên ngày 17-7-1997 và gặp nạn đúng 17 năm sau đó vào ngày 17-7-2014!


2014-07-17T182409Z_1502771796_GM1EA7I06GF01_RTRMADP_3_UKRAINE-CRISIS-AIRPLANE
Ảnh: Reuters

Sự trùng hợp lạ lùng liên quan tới những con số của chuyến bay đoản mệnh của Malaysia khiến người ta không khỏi sửng sốt: Chiếc máy bay Boeing 777 mang số hiệu MH17 của Malaysia bay chuyến đầu tiên ngày 17-7-1997 và gặp nạn đúng 17 năm sau đó vào ngày 17-7-2014!

Thân nhân một hành khách Malaysia bật khóc khi nhận hung tin. Ảnh: Reuters
Thân nhân một hành khách Malaysia bật khóc khi nhận hung tin. Ảnh: Reuters

Sự trùng hợp lạ lùng về chiếc MH17 bị bắn hạ

Nhà báo C.J. Chivers của tờ New York Times cho biết chi tiết những con số trên có được từ một quan chức hàng không giấu tên.
Trong số 298 người thiệt mạng:
• 154 người Hà Lan
• 27 người Úc
• 23 người Malaysia
• 11 người Indonesia
• 6 người Anh
• 4 người Đức
• 4 người Bỉ
• 3 người Philippine
• 1 người Canada
• 15 thành viên phi hành đoàn người Malaysia

Một sự việc liên quan không kém phần lạ lùng khác khi một hành khách người Hà Lan trên MH17 đăng tải một bức hình của chiếc máy bay lên Facebook trước thời điểm máy bay rơi với chú thích ảnh rợn người: “Nếu chiếc máy bay mất tích thì đây là hình ảnh còn lại của nó”!
Thông tin này nổi lên giữa lúc bí ẩn xung quanh chuyến bay mất tích MH370 cũng của hãng Malaysia Airline vẫn chưa được giải mã. Mặc dù vị trí rơi và nguyên nhân gặp nạn của MH17 có phần sáng tỏ hơn nhưng các chuyên gia cho rằng những giả thuyết về MH17 sợ rằng sẽ dai dẳng như những vụ việc tương tự trong quá khứ.
Chẳng hạn, chuyến bay 653 của Malaysia Airline rơi hôm 4-12-1997 sau khi có thông tin chiếc máy bay bị không tặc tấn công. Tuy nhiên cho tới nay chi tiết về vụ việc vẫn chưa sáng tỏ.
Hay vụ chiếc TWA Flight 800 gặp nạn ở bờ biển New York năm 1996 đến nay vẫn gây tranh cãi mặc dù Cơ quan An toàn Gai thông Vận tải Quốc gia (Mỹ) đã kết luận chiếc máy bay rơi vì nổ bình nhiên liệu do sự cố điện. Các nhà giả thuyết vẫn tiếp tục suy đoán rằng chiếc máy bay vô tình trúng phải tên lửa trong mọt cuộc thử nghiệm của Hải quân Mỹ hoặc trúng tên lửa khủng bố!

Chủ Nhật, ngày 15 tháng 9 năm 2013

Tiếu lâm - có sự nhầm lẫn

 


1/ Cách phân biệt giới tính

      Một người phụ nữ đi về nhà và thấy ông chồng đang đi loanh quanh với một cái vỉ đập ruồi trên tay. 
  
   Cô hỏi: "Anh đang làm gì vậy?".

      - Săn ruồi!

- Ồ, thế đã giết được con nào chưa?

      - Rồi, ba con đực, hai con cái!
 

- Sao anh biết con nào đực, cái?

     - Ba con bò trên Thùng Bia, hai con đậu ở ĐIỆN THOẠI


2/  Thầy tu khát nước

     Một nhà sư đi khất thực giữa 1 trưa hè oi bức. Khát quá, bèn vào nhà 1 gia đình bên đường xin nước uống. Một cô gái trẻ vội mang chai nước lọc ra nhưng quên mang ly ra. Vì khát quá nên vị sư kia cầm chai lên uống. Cô gái thấy thế ái ngại và nói:
      - Thầy đừng tu, để em lấy...
   Vị sư kia liền trả lời:
      - Thôi, đừng lấy. Để thầy tu...
  Ngày hôm sau…. Ngày hôm sau, gặp thầy, cô gái nói:
     - Xin Thầy cứ tu, em vẫn lấy.
  Thầy vui mừng đáp:
    - Nếu em lấy, Thầy bỏ tu.

( từ sưu tập của Randy Nguyen )

Thứ Ba, ngày 10 tháng 9 năm 2013

Cà phê Chồn nuôi trồng



Là người am hiểu và đam mê cà phê, luật sư Nguyễn Quốc Minh ở TP HCM đã khăn gói lên Đà Lạt mở trang trại cà phê chồn với chi phí đầu tư lên tới hàng chục tỷ đồng.
  
Tự nhận mình là "dân ghiền" nên đi tới bất kỳ địa danh nào, ông Nguyễn Quốc Minh cũng tranh thủ dừng chân nhâm nhi tách cà phê nóng hổi. Hương vị đặc trưng, quyến rũ của cà phê chồn khiến ông nhớ nhất và ý tưởng kinh doanh theo mô hình khép kín đã xuất phát từ đó.
Bảy năm trước, ông Minh lên Đà Lạt mua một rẫy cà phê giống moca đang cho thu hoạch rộng 2,4 hecta ở khu Trại Hầm. Quyết định này vấp phải sự phản đối của gia đình vì nông nghiệp có vẻ không phù hợp với sở trường của một vị luật sư vốn chỉ quen tiếp xúc với các khiếu kiện và chẳng có kinh nghiệm kinh doanh.
Vượt qua mọi trở ngại, ông xúc tiến nghiên cứu, tìm hiểu và tìm vốn cho dự án trang trại cà phê chồn của mình bởi thị trường ngách này còn nhiều tiềm năng phát triển. "Tôi muốn mang đến ly cà phê chồn có chất lượng, kiểm soát chặt chẽ từ khâu chọn nguyên liệu tới chế biến thành phẩm và bất cứ ai cũng có thể tận mắt thấy thức uống đặc biệt này hình thành như thế nào", ông nói.
conchon-1377669431.jpg
Những hạt cà phê đã được tuyển chọn kỹ càng trong trang trại để cho chồn ăn. Ảnh: Quốc Dũng
Một trong những mắt xích quan trọng nhất của khâu chế biến là nguồn nguyên liệu phải sạch. Do đó, rẫy cà phê rộng 2,4 hecta được chuyển đổi quy trình, phương thức chăm sóc, không dùng đến những loại phân bón hóa học.
Tiếp đến, ông thử nghiệm nuôi các giống chồn để chọn loại mang lại hiệu quả cao nhất. Ban đầu ông nhập từ Indonesia 14 con chồn hương, nhưng do khí hậu Đà Lạt lạnh không thích hợp nên chỉ trong thời gian ngắn, chúng chết một nửa. Dò hỏi khắp nơi, ông quyết định mua chồn hương từ Đắk Lắk về nuôi thử nghiệm, kết quả, loại này thích nghi với khí hậu Đà Lạt và hiện tại trang trại đã có 120 con.
Theo ông Minh, giống chồn hương sinh sản khá nhanh, trung bình một chồn mẹ mỗi năm cho ra đời 4-5 chồn con nên hiện nay ông có thể cung cấp giống cho những người có nhu cầu. Chồn là cách gọi dân dã, tên chính thức của nó là cầy vòi hương, vật nuôi rất dễ tính, có thể thuần hóa như mèo nhà hoặc nuôi thả tự do trong vườn như môi trường tự nhiên của chúng. Trang trại hiện nuôi nhốt chồn để đảm bảo làm ra sản phẩm sạch và hạn chế dịch bệnh cho vật nuôi.
phanchon-1377670350.jpg
Sau khi hạt cà phê được chồn thải ra, nhân công sẽ gom tất cả những hạt nhân cà phê này đem rửa sạch, phơi khô rồi ủ. Ảnh: Quốc Dũng.
Hàng năm, đến mùa cà phê chín (từ tháng 10 đến tháng 1 năm sau), nhân công sẽ chọn những trái to, chín mọng đem về cho chồn ăn. Mỗi con chồn ăn khoảng 200 gram trái cà phê một ngày. Sau khi phần vỏ tươi được tiêu hóa thì nhân cà phê được chồn thải nguyên vẹn theo phân ra ngoài. "Sở dĩ cà phê chồn có hương vị đặc biệt là nhờ trong quá trình tiêu hóa, dịch vị trong dạ dày chồn bao ngấm hạt cà phê tạo sự lên men của enzyme khiến mùi vị biến đổi, tạo ra hương vị đậm đà, hơi lẫn mùi mốc, vừa bùi bùi, dìu dịu rất đặc trưng", ông Minh cho biết thêm.
Theo quy trình khép kín, khi hạt cà phê được chồn thải ra, nhân công sẽ gom tất cả những hạt nhân cà phê này đem rửa sạch, phơi khô, sau đó đến công đoạn ủ 6 tháng để cà phê thêm dậy mùi. Khách thưởng thức cà phê chồn tại chỗ có thể quan sát từ khâu rang hạt cho đến pha chế, hoàn toàn không sử dụng bất cứ một loại hương liệu nào.
Ông Nguyễn Quốc Minh chia sẻ, hiện trang trại cung ứng khiêm tốn 200-250 kg một năm, chỉ đủ cho khách thưởng thức tại chỗ và một số đơn đặt hàng trong nước. Cũng có một số khách nước ngoài tìm đến như Thái Lan, Nhật nhưng do nguồn cung hạn chế nên hai bên chỉ dừng lại ở bản ghi nhớ.
caphe123-1377670350.jpg
Luật sư Nguyễn Quốc Minh ở khu vực giới thiệu sản phẩm cà phê chồn tới khách hàng. Ảnh: Quốc Dũng.
Vị luật sư nhìn nhận, cả quá trình đầu tư từ chọn nguyên liệu cho tới lúc làm nên ly cà phê chồn hấp dẫn thực khách thì chi phí mua rẫy là nhiều nhất. Để có sản phẩm ngon, giống cà phê rất quan trọng. Cà phê chồn ở đây được chế biến từ giống cà phê moca, loại này chỉ Đà Lạt mới thích hợp trồng, mà một hecta đất ở Đà Lạt sẽ cao hơn nhiều lần so với đất ở các vùng sâu vùng xa của các tỉnh Tây Nguyên.
Ông cũng tính tới phương án liên kết với nông dân và các chủ trang trại khác bằng cách yêu cầu họ chăm sóc cà phê theo đúng quy trình và sẽ đưa bầy chồn đến đây hợp tác. Sản phẩm hạt cà phê chồn sẽ được bao tiêu theo thỏa thuận của hai bên, khi đó nguồn nguyên liệu sẽ dồi dào hơn.
Hiện nay để đảm bảo cho cây cà phê phát triển khỏe mạnh mà không dùng tới các loại phân bón hóa học, ông Minh gầy giống ngỗng và gà tây vì hai vật nuôi này ăn cỏ rất mạnh, giúp làm sạch cỏ cho vườn cà phê đồng thời nguồn phân của nó thải ra cung cấp dinh dưỡng cho vườn một cánh trực tiếp và tự nhiên. Các vật nuôi để làm ra sản phẩm đều được hợp đồng với cơ quan chuyên môn theo dõi, tiêm phòng cận thận theo định kỳ.
Ngay tại trang trại còn có một quầy bán hàng giới thiệu sản phẩm được những người sành điệu cà phê tìm đến thưởng thức. Đó chủ yếu là các doanh nghiệp, đại lý trong tỉnh đến dùng thử hoặc những người có thu nhập cao muốn nếm hương vị cà phê chồn đặc trưng. Dụng cụ pha chế tại đây được nhập từ Nhật. Cà phê cho vào hai ngăn của máy, nước sẽ được đun sôi bằng cồn, khi đủ nóng máy tự pha và lọc, sau đó chuyển những giọt cà phê đã pha về ngăn nước ban đầu. Mỗi lần máy pha được khoảng 130-150 ml, đủ cho 3-4 người dùng và một phin như thế tại quầy giới thiệu sản phẩm là 200.000 đồng.
Theo ông Nguyễn Quốc Minh, mỗi kg cà phê chồn ông bán cho khách hàng là 20 triệu đồng, khá đắt hàng và hầu như ngày nào cũng có khách từ TP HCM và các tỉnh lân cận tới đây mua. Dự kiến khoảng vài năm nữa ông mới lấy lại số vốn đã bỏ ra ban đầu.
Quốc Dũng

Thứ Tư, ngày 04 tháng 9 năm 2013

Bánh mì nóng giòn


3 cửa hàng bánh mì lâu năm ở Sài Gòn

    Mỗi quán một phong cách, dù sang trọng hay tạm bợ ở vỉa hè thì những cửa hàng bánh mì này đều đã tồn tại lâu năm, gần gũi và trở thành một phần trong ký ức của người Sài Gòn.
1. Bánh mì Hòa Mã, ký ức bánh mì Sài Gòn
banh-mi-2-1378197027.jpg
Trong suy nghĩ của nhiều người, bánh mì là thức ăn nhanh, phù hợp với cuộc sống vội vã. Nhưng trong một con hẻm nhỏ ngay giữa trung tâm Sài Gòn (quận 3), vào mỗi buổi sáng, rất nhiều người tìm đến đây, ngồi trên những chiếc ghế cũ kỹ, chậm rãi thưởng thức một phần bánh mì thập cẩm trước khi bắt đầu cho một ngày mới.
Tiệm nhỏ xíu, xập xệ, bảng hiệu cũ kỹ đã nhuốm màu thời gian nhưng chất lượng bánh mì thì vẫn nguyên hương vị như những ngày đầu. Thành phần của bánh mì ở đây không có gì đặc biệt, cũng ốp la, chả lụa, thịt nguội, pate, đồ chua... nhưng thay vì cho vào trong ổ bánh mì thì tất cả được chiên vàng trên một chiếc chảo nhỏ nên luôn đảm bảo độ nóng giòn và thơm ngon cho thực khách.
Đã hơn 50 năm, bảng hiệu của quán đã phai màu thời gian, bà chủ ngày ấy giờ đã ngoài 80 tuổi, nhưng ngày qua ngày, vẫn đứng đó thái thịt, chả... những công việc đã cũ, quen thuộc với thời gian.
2. Bánh mì thịt nguội, món 'cơm Tây' ở Sài Gòn
banh-mi-1-1378197027.jpg
Được người Hà Nội xưa gọi là cơm Tây, cửa hàng bánh mì trên đường Trần Đình Xu (quận 1) đã có tuổi đời gần 40 năm. Có thể nói đây là hàng bánh mì không hề giống bất kỳ quán bánh mì nào khác ở Sài Gòn với phần nhân, phần bánh riêng biệt nhau và không hề có nước sốt.
Cái tạo nên thương hiệu ở đây chính là thành phần thịt nguội ăn kèm với bánh mì. Giữ trọn vẹn hương vị và phong cách thưởng thức của ẩm thực Pháp, tất cả nguyên liệu hấp dẫn như: pate gan, phô mai, thịt nguội, jambon gà, giò thủ, xúc xích, thịt xông khói, pate gà... được cho vào một chiếc đĩa và ăn kèm với ổ bánh mì đặc ruột thoang thoảng hương thơm của bơ.
Ngoài những thực khách trẻ tuổi là học sinh, sinh viên, giới văn phòng thì còn có một bộ phận khách hàng là người lớn tuổi. Họ ghé đây ăn vì những hoài niệm về tuổi trẻ, và hơn tất cả, thịt nguội ở đây vẫn giữ được hương vị thơm ngon như khi xưa.
3. Xe bánh mì rong hơn nửa đời người
banh-mi-3-1378197027.jpg
Chủ nhân của xe bánh mì này bà Tư đã gần 80 tuổi, hơn 50 năm qua, cứ đúng 22h là bà lại đẩy xe ra góc đường Lê Văn Sỹ - Trần Huy Liệu (quận 3) để bắt đầu cho một ngày mưu sinh. "Ngoại đi bán bánh mì khi con trai mới hơn một tuổi, lúc đó còn trẻ, khỏe, nên ngoại gánh bánh mì bán rong qua các con đường. Từ khu chùa Khmer bên bờ kênh Nhiêu Lộc qua đến bên ga xe lửa (quận 3). Ngày nào cũng đi từ sáng đến tối mịt. Giờ ngoại lớn tuổi, không còn sức đi nữa nên đứng bán ở đây, cũng được mười mấy năm", vừa làm bánh mì cho khách, bà Tư vừa kể.
Nhìn dáng người hom hem, mái tóc bạc phơ của bà mà không khỏi ái ngại. Gần 80 tuổi nên bà Tư không còn nhanh nhẹn, cứ từ từ làm từng ổ một, người mua cũng nhẫn nại đứng chờ, không ai hối thúc hay cằn nhằn điều gì. "Giờ già cả rồi, có làm nhanh được đâu, cũng may là ai cũng thương ngoại nên cứ đứng chờ", bà Tư vừa cười móm mém vừa nói.
Cứ thế, khách ghé đến rồi lại đi, suốt bao nhiêu năm qua, xe bánh mì của bà Tư cứ lặng lẽ tồn tại nơi góc vỉa hè. Trong cái lạnh của Sài Gòn khi đêm về, ổ bánh mì nóng giòn không chỉ giúp người đi đường đỡ đói lòng mà còn mang đến cảm giác ấm áp, thân thương.
Tiêu Phong

Thứ Ba, ngày 03 tháng 9 năm 2013

Quốc Học với ký ức một thời Khải Định - Đồng Khánh

Bia Quốc Học hay còn gọi Đài chiến sĩ trận vong
      Khải Định và Đồng Khánh là niên hiệu của hai ông vua Triều Nguyễn. Đồng Khánh là vua cha, Khải Định là vua con. Nhưng Khải Định nghĩ về Đồng Khánh không phải là câu chuyện ông vua con nghĩ về ông vua cha. Đây là câu chuyện người học trò con trai nghĩ về người học trò con gái. Thật vậy, Khải Định và Đồng Khánh là niên hiệu của hai ông vua Triều Nguyễn đã được đem đặt tên cho hai ngôi trường trung học nổi tiếng ở Huế, Trường Trung Học Khải Định và Trường Nữ Trung Học Đồng Khánh. Khải Định nghĩ về Đồng Khánh là câu chuyện người học trò con trai ở trường Khải Định nghĩ về người học trò con gái trường Đồng Khánh kế bên.
      Trường Khải Định và trường Đồng Khánh cùng quay mặt ra đường Lê Thái Tổ. Phía trước là sông Hương. Bên kia sông là Kinh thành, một giải trường thành rêu phong cổ kính, vọng lâu ngất ngưỡng, kỳ đài vòi vọi. Hai ngôi trường ở kế bên nhau, cách nhau một con đường nhỏ, có bờ tường thấp. Cách nhau một con đường cho có lệ vậy thôi, chừng như để nhắc nhở những cặp chim non tập tễnh những bước đầu đời trên con đường phiêu lưu tình cảm cần lưu tâm đến miệng thế thị phi. Chứ đường ngang lối tắt Thành phố Huế thiếu gì ngõ ngách quanh co, mà học trò hai trường mỗi lần bãi học, tuy cách nhau trước sau mười lăm phút, nhưng cứ như là ong vỡ tổ, người đi xe đạp, kẻ đi bộ, nếu có tình ý chi mà "kẻ nhìn tận mặt người e cúi đầu" thì có thiếu gì cơ hội, cần chi phải tìm gặp nhau nơi con đường nhỏ ngăn đôi hai bờ tường! Nói cho ngay thì con đường nho nhỏ ngăn đôi hai ngôi truờng cũng đã từng có huyền thoại.
       Hồi tôi mới chân ướt chân ráo vào trường Khải Định cuối năm 1945, tôi đã được các anh lớn kể cho biết trước kia, khi còn có nội trú bên trên các dãy lầu của Khải Định và Đồng Khánh, có đôi tình nhân học trò yêu nhau thắm thiết mặn nồng, nhưng "yêu nhau thì đặng mà lấy nhau thì không đặng" nên cả hai, vào một đêm nhạt ánh trăng sao đã leo lên cửa sổ phòng nội trú, bám vào ống máng, chàng bên này lầu tây, nàng bên kia lầu đông, cách nhau một con đường nhỏ có bờ tường thấp, để "nhìn nhau mà lệ ứa" hết khóc lại than, rồi trong một lúc quá đau đớn mà mất cảnh giác nên sẫy tay, để thân xác rơi xuống lòng đường nặng nề như hai trái mít rụng, nát thịt tan thây. Người đời cho rằng thôi thế cũng là hay, cát bụi lại trở về với cát bụi, cứ để họ trả cho xong cái nợ hình hài, rồi tình yêu ấp ủ bấy lâu sẽ theo gót linh hồn vừa được giải thoát mà thăng hoa vào cõi vĩnh hằng. Truyện kể như vậy, hồi nhỏ tôi nghe thì nghe vậy thôi, thơ ngây chẳng nghĩ ngợi gì.
      Sau này khôn lớn, nhớ lại chuyện xưa, tôi nghĩ rằng câu chuyện chẳng hợp lý cho lắm. Trường nội trú đâu phải là trại giam kiên cố đối với người tình học trò con trai, càng không phải là cung cấm thâm nghiêm đối với người tình học trò con gái. Vậy thì cuối tuần nghỉ học, thiếu gì cơ hội gặp nhau. Lầu đông lầu tây tuy có ngăn cản chim xanh đưa tin đi lại trong những ngày đi học, nhưng chiều chiều tan lớp, chàng bên này đường, nàng bên kia đường, vẫn có thể nhìn nhau qua đôi khung cửa sổ, để cho chàng mơ mộng :
        "Lầu tây đối diện lầu đông,
        "Nắng chiều đỏ ối nhuộm hồng chấn song.
        "Vẩn vơ lòng những hỏi lòng,
        "Người đâu ở chốn lầu đông áo hồng? và mong ước :
        "Mơ theo lá gió chim cành,
        "Luồn qua ngăn cách cho mình có nhau.
         " Rồi tình cảnh có trắc trở, duyên phận có bẽ bàng, có muốn cùng chết bên nhau cho trọn vẹn lời thề thì thiếu gì nơi thuận lợi, này cầu Bạch Hổ, này Ngã ba Sình, sông sâu nước chảy, chỉ một phút buông xuôi là rũ sạch nợ đời, việc gì phải leo lên khung cửa sổ, bám vào ống máng bờ tường để tìm cái chết nặng nề, đã không thơ mộng mà lại cũng chẳng thoải mái chút nào


          Theo với thời cuộc đổi thay, con đường biên giới giữa hai ngôi trường cũng thay đổi theo. Đầu năm 1946, trường Khải Định được nhường cho quân đội Pháp đóng quân. Cho đến hơn mười năm sau, khi quân dội Pháp rút về nước và trường Khải Định lấy lại tên cũ là Trường Quốc Học, con đường nho nhỏ từng có huyền thoại riêng đã trở nên đìu hiu quạnh quẽ, vắng bóng học trò. Ngay cả người dân thuờng cũng lánh xa con đường đó. Ai dại gì đi qua những lỗ châu mai lấp ló nòng súng và những tròng mắt trắng dã của những nguời lính gốc Phi châu. Con đường biên giới giữa hai ngôi trường bây giờ được chuyển vào bên trong truờng Đồng Khánh. Số là truờng Khải Định, sau một thời gian phải dời vào Đại Nội, rồi qua trường Việt Anh, lên trường Lý Thường Kiệt, giữa năm 1948, được chia một nửa cơ ngơi của trường Đồng Khánh. Khải Định được phân nửa nằm ở phía tây con đường đi từ cổng chính đến sân chơi (préau).
         Học trò của Khải Định đi học, đi vào cổng chính, nhưng chỉ được đi theo con đường đó một đoạn ngắn mà thôi. Qua khỏi văn phòng hiệu trưởng là phải rẽ vào con đường nhỏ đi thẳng đến dãy lầu lớp học. Học trò của Đồng Khánh đi học, đi vào cổng bên, phía dinh Phủ Doãn, qua khỏi cổng là đến ngay dãy lầu lớp học đối diện. Như vậy, con đường biên giới giữa hai ngôi truờng , trừ phần ngoài cổng chính đi vào, không một học sinh nào được phép đi lại. Một số giáo sư và nhân viên ngành giáo dục được bố trí ở trong khuôn viên nhà trường. Những vị có gia đình, trong những ngày tạnh ráo, lúc sáng sớm tinh mơ chưa nổi trống tựu trường, hay những buổi chiều tà sau giờ tan học, thường đưa cả nhà tung tăng đi dạo trên con đường biên giới ngăn đôi phần đất hai ngôi trường Khải Định-Đồng Khánh.


       Trường Đồng Khánh thuở đó chưa có các lớp trung học đệ nhị cấp, nên học trò con gái sau khi thi đậu trung học đệ nhất cấp là phải qua học tiếp bên trường Khải Định. Lớp Đệ tam Khoa học A năm đó được vinh hạnh đón nhận 8 cô, vừa vặn ngồi hai bàn đầu. Có mặt học trò con gái cũng không làm cho bọn học trò con trai tử tế hơn được chút nào. Lý do là vì đa số học trò con trai so ra thì nhỏ tuổi hơn học trò con gái lại chưa biết làm duyên làm dáng. Một số ít lớn tuổi hơn, đã biết ăn biết diện, thì đi tìm thần tượng ở lứa con gái nhỏ tuổi đang còn cắp cặp ngày ngày sắp hàng vào các lớp học ở bên kia con đường biên giới phân chia hai ngôi trường.
      Tết năm đó tôi có bài thơ tám câu ghi tên 8 cô bạn học cùng lớp :
      "Thần Kinh vui đón tiết XUÂN AN,
       "HƯƠNG THẢO bâng khuâng quyện lá vàng.
      "Gió thổi LÊ rơi đầy thạch động
      "Mây đùn lụy nhỏ ngút THIÊN THƯƠNG
      "THANH HÀ một giải chia đôi ngã,
      "THU CÚC mười bông đã chín tàn.
      "Mũi chỉ đường KIM CHI phải bận,
      "CẨM HÀ một bức hóa công ban.
       Bài thơ này chẳng có ý tứ gì sâu sắc, chỉ là loại thơ lắp ghép cho đủ chữ đủ vần, nhưng bọn học trò con trai chúng tôi ồn ào chuyền tay nhau đọc, xem chừng đắc ý lắm. Đến giờ ra chơi, bạn Lê Mộng Quán viết bài thơ lên bảng đen, lại lấy phấn màu tô rồng tô phượng, nắn nót mấy chữ chúc mừng xuân mới rất chi là "hoa lá cành". Nhưng không may cho chúng tôi, giờ học tiếp theo là giờ thầy Phan Ngô. Vừa trông thấy cái bảng đen đầy màu sắc, thầy Phan Ngô đã vội nghiêm nghị nói lớn : "Anh nào viết lăng nhăng lên bảng thì lên chùi đi ngay". Bạn Lê Mộng Quán lại phải vội vã lên bảng xóa sạch tất cả, và chúng tôi tiu nghỉu ngồi im nhìn bụi phấn bay qua khung cửa sổ.
       Một trong những vẻ đẹp linh hoạt của thành phố Huế là cảnh tan học của hai trường Khải Định-Đồng Khánh, nhờ vào dòng người áo trắng nữ sinh. Trường Jeanne d' Arc, trường Mai Khôi, trường Bồ Đề cũng có nữ sinh, nhưng cảnh tan học không bì được với cảnh tan học của hai trường Khải Định-Đồng Khánh. Trường Trưng Vương, trường Couvent du Domaine de Marie ở Hà Nội, trường Trưng Vương, trường Gia Long, trường Marie Curie ở Sài Gòn, những trường này thiếu gì nữ sinh sắc nước hương trời.
      Thế nhưng cảnh tan học của những trường này cũng không bì được với cảnh tan học của hai trường Khải Định-Đồng Khánh. Lý do là vì học sinh những trường này vừa ra khỏi cổng là phân tán ngay ra bốn phương tám hướng. Trong lúc đó, học sinh hai trường Khải Định-Đồng Khánh ra khỏi cổng thì chỉ một phần rất nhỏ ngược lên Bến Ngự, Nam Giao, còn tuyệt đại bộ phận thì theo đường Lê Thái Tổ xuôi xuống phía cầu Trường Tiền, nhiên hậu mới phân rẽ làm hai dòng, dòng qua Thành Nội, dòng xuống Tòa Khâm. Suốt một đoạn đường Lê Thái Tổ từ cổng truờng đến chân cầu Trường Tiền, những tà áo trắng nối tiếp nhau diễn hành, hàng hàng lớp lớp cho người thế gian chiêm ngưỡng. Ai đi xa Huế mà không cảm thấy cái nhớ nhung bàng bạc trong tâm hồn, mỗi khi hồi tưởng đến cảnh tan học Khải Định-Đồng Khánh. Ai trở về Huế khi chưa quá đỗi già nua, nhựa sống trong người chưa cạn kiệt, mà không thử một lần đi ngược đường Lê Thái Tổ vào giờ bãi trường.


        Dù đã đi xa hay vẫn còn ở lại, dù có trở về hay mãi mãi ly hương, những ai xưa kia vốn là người của Khải Định, có khi nào nghĩ về Đồng Khánh, thì trước hết vẫn nghĩ đến cảnh bãi trường Khải Định-Đồng Khánh với dòng người áo trắng nữ sinh : "Ta nhớ kinh kỳ ngày đầu thu năm ấy, "Đường Lê Thái Tổ rải hoa nắng lung linh. "Bím tóc đong đưa xuôi bờ vai nhún nhẩy, "Theo buớc chân em, lòng ta rợn ngợp men tình... Thế là Khải Định nghĩ về Đồng Khánh suốt cả cuộc đời, trọn cả kiếp người. Với tình yêu và lòng bao dung độ lượng : "Đôi ta như keo sơn "Gắn liền thành một khối "Không thể chia lìa. "Mãi mãi đến muôn vạn ngày sau.
                                                                                        Ottawa, tháng tư, 1996 Minh Vũ Hồ Văn Châm

Thứ Ba, ngày 27 tháng 8 năm 2013

Khám phá Huế trong một ngày


Sông Hương núi Ngự, một nét đặc trưng của Huế

    Để khám phá hết vẻ đẹp của xứ Huế mộng mơ thường mất ít nhất 2 – 3 ngày. Bởi vậy, lịch trình của bạn sẽ phải hết sức chọn lọc và chuẩn xác nếu chỉ có một ngày ở lại nơi đây.
    7h: Ăn sáng
   Từ sáng sớm các quán ăn ở Huế đã nhộn nhịp khách ra vào. Thực đơn bữa sáng cũng vô cùng đa dạng nhưng phổ biến nhất vẫn là các món bún. Bạn có thể chọn một tô bún bò Huế trên đường Lý Thường Kiệt hoặc bún chả cả, riêu cua trên đường Nguyễn Huệ với giá 25.000 đồng/ bát.
    8h: Tham quan Đại Nội
   Đại Nội nằm trong Kinh thành Huế cách cầu Trường Tiền hơn 1 km. Với vé vào cửa là 75.000 đồng/ người/ lượt, bạn sẽ được thăm quan Bảo tàng Cổ vật cung đình và toàn bộ khu Đại Nội với nhiều hoạt động hấp dẫn như lễ Đổi gác tại Ngọ Môn, biểu diễn Tiểu nhạc tại điện Thái Hòa, Đại nhạc tại Thế Miếu và Ca Huế tại cung Trường Sanh. Nếu không thuê xe điện để di chuyển trong Đại Nội, bạn nên mang giày thấp để đi lại cho thoải mái.
Ngo-mon-Hue-oscfirst-1377504695.jpg
Vẻ đẹp cổ kính của Đại Nội khiến du khách ngẩn ngơ. Ảnh: oscfirst
     Đến Đại Nội và các điểm tham quan trong thành phố bạn có thể thuê xe máy đi với giá 80.000 – 120.000 đồng/ ngày hoặc thuê xích lô chỉ 15.000 đồng/ giờ/ người. Huế mùa này vẫn nắng nhưng thỉnh thoảng có những cơn mưa nên bạn nhớ mang theo áo mưa đề phòng mọi thời tiết.
     10h: Ghé chùa Thiên Mụ
Chùa Thiên Mụ cách trung tâm thành phố khoảng 5 km là ngôi chùa nổi tiếng nhất đất cố đô nằm bên dòng Hương Giang thơ mộng. Đến đây bạn sẽ được chiêm ngưỡng một quần thể kiến trúc cổ kính và trữ tình, với sự hòa quyện tuyệt vời giữa đình Hương Nguyện, tháp Phước Duyên, điện Đại Hùng với vườn thông và hoa cỏ phía sau. Dù không phải là người theo tín ngưỡng, nhưng khi bước chân vào đây, du khách như đang đi vào không gian của trăm năm, thanh tịnh và thơ mộng.
     12h: Ăn trưa
Cơm hến là món ăn dân dã mà nếu chưa thuởng thức thì chưa thật sự hiểu về ẩm thực cố đô. Bạn có thể tìm thấy món đặc sản Huế này ở mọi nơi trong thành phố. Tuy nhiên, ngon nhất vẫn là ở Cồn Hến và các quán trên đường Phạm Hồng Thái, Trương Định. Chỉ vài chục nghìn bạn có thể no bụng với tô cơm hến.
tinfood-1377504695.jpg
Cơm hến là món ăn dân dã đặc trưng của ẩm thực Huế. Ảnh: tinfood.
      13h: Đi chợ Đông Ba
Chợ Đông Ba không chỉ trung tâm thương mại lớn mà còn là điểm tham quan du lịch nổi tiếng của xứ Huế. Bạn có thể tìm mua các mặt hàng truyền thống ở đây như nón lá Phú Cam, dao kéo Hiền Lương, đồ kim hoàn Kế Môn Tuần, sen khô hồ Tịnh Tâm... và cả những món ăn Huế truyền thống, bình dân.
      15h30: May áo dài
Với chỉ một ngày ở Huế bạn cũng có thể đặt may một bộ áo dài làm kỷ niệm. Ở Huế có rất nhiều cửa hàng may áo dài “short time”, chỉ sau 6 – 8 tiếng đồng hồ, bạn đã có thể sở hữu chiếc áo dài Huế chính hiệu vừa vặn. Bạn có thể mua vải ở chợ Đông Ba rồi tìm đến các hiệu may trên đường Nguyễn Sinh Cung, Mai Thúc Loan, Trần Nguyên Hãn để đặt với tiền công từ 80.000 - 100.000 đồng/ bộ.
       17h: Cà phê Vĩ Dạ
Chiều đến là thời điểm lý tưởng để bạn nhâm nhi một ly cà phê trên thôn Vĩ Dạ và thư thái ngắm dòng chảy êm đềm của sông Hương. Với phong cách nhà vườn, được bao bọc bởi cây cối xanh mát và kiến trúc nhà rường gỗ cổ điển, cà phê Vĩ Dạ mang đến một không gian rất Huế với cảm giác gần gũi mà thanh tao.
       18h: Ăn tối
Thưởng thức cơm cung đình hay còn gọi là cơm vua là một trải nghiệm thú vị khi đến Huế. Thực đơn cơm vua được chọn từ 8 đến 10 món đặc sắc, trong đó không thể thiếu là món nem công, chả phụng, các loại bánh Huế và chè hạt sen Tịnh Tâm. Bạn có thể tìm ăn cơm vua ở một số nhà hàng, khách sạn trên đường Lê Lợi với mức giá dao động từ 500.000 đồng một bữa trở lên.
kenhdulichhue-1377504695.jpg
Cầu Trường Tiền bắc qua sông Hương là biểu tượng của người dân xứ Huế. Ảnh: kenhdulichhue
        19h: Nghe hát trên sông Hương
Một thú vui tao nhã nhưng tuyệt vời cho du khách đến thăm Huế là đi du thuyền trên sông Hương ban đêm, ngắm ánh trăng thơ mộng và nghe ca Huế. Với giá 100.000 đồng/ người, bạn sẽ được thưởng thức những làn điệu trầm bổng từ giọng ca ngọt ngào mượt mà của những cô gái Huế.
         22h: Đi bộ cầu Trường Tiền
Trong không gian yên bình, thả bộ trên cầu Trường Tiền – biểu tượng của người dân xứ Huế là một cảm giác rất thư thả và bình yên. Vào những đêm cuối tuần, cầu Truờng Tiền nổi bật và rực rỡ trong bộ cánh lấp lánh sắc màu của ngàn ánh điện lung linh. Bạn cũng có thể hòa vào dòng người mua sắm trên phố đi bộ ở chợ đêm ngay chân cầu Trường Tiền.
         23h: Ăn đêm
Qua cầu Gia Hội đến đường Bạch Đằng là khu phố ẩm thực với hàng chục hàng quán san sát nhau. Bạn có thể tìm thấy ở đây vô vàn các món ăn đêm dân dã như bún mắm nêm, cháo lòng, cháo bánh canh, bún thịt nướng, nem lụi, bánh bèo, bột lọc, nậm và đủ các loại chè thơm ngon bắt mắt.
Kim Anh