Thứ Hai, 23 tháng 8, 2010

Ngắm ảnh Mạ qua màn khói nhang


Hôm nay là rằm tháng bảy,đón mừng đại lễ Vu Lan với sự bồi hồi tưởng nhớ con muốn thưa lên một tiếng "Mạ" thân thương của ngày nào như hồi còn nhỏ mỗi lần muốn xin Mạ điều gì hoặc cần sự chở che của người.Nhưng nay qua làn khói nhang, ngước nhìn ảnh Mạ mắt con chợt cay xè, vì biết rằng con vĩnh viễn không còn được nắm tay Mạ để úp lên đầu mình nũng nịu như ngày xưa còn bé nữa rồi


.

        Một đời thầm lặng hy sinh gian khổ về vật chất lẫn tinh thần, Mạ chưa được một lần gạt bỏ mối lo toan phiền muộn cho đến cuối đời khi Mạ sợ quên cũng chính là lúc người đã không còn nhớ được gì trên dương thế nầy nữa rồi.Hồi đó những lần về thăm, lúc nắm tay con Mạ thường hỏi " được mấy đứa rồi con" mà chẳng biết con là đứa con nào của Mạ.Trước đây Mạ vẫn thường kể với con về giấc mơ từng gặp trong giấc ngủ không tròn vẫn luôn ám ảnh người. Cảnh Mạ hoảng hốt chạy trong đêm tối mịt mùng không tìm ra phương hướng. Đến ngày mắt người chợt mờ đi chắc hẳn ký ức về giấc mơ ghê rợn luôn đồng hành trong sinh hoạt hằng ngày của Mạ với nỗi kinh hãi triền miên không biết tỏ cùng ai. Bởi mắt Mạ bấy giờ đâu còn phân biệt được ngày đêm, nếu có ai trò chuyện cũng chỉ là một thoáng chia sẻ với người cao tuổi lẫn thẩn mà thôi.
         Thế nhưng tuyệt vời thay giọng nói của Cha hình như đã đi vào tiềm thức, nên Cha vẫn là người duy nhất Mạ còn nhớ,hơn thế nữa câu nói thường xuất hiện trong ngày là "dọn cơm cho anh thời" và "coi chừng cửa nẻo đã đóng chưa",sự lo toan vất vả suốt một thời mà cuối đời Mạ vẫn còn day dứt khôn nguôi. Hôm nay lòng con thanh tịnh hồi hướng bóng hình Mạ với tất cả sự nhớ thương, chữ nghĩa trần gian, lời nói cửa miệng không thể nào diễn đạt hết những ký ức mến thương của con thuở còn trong vòng tay của Mạ. Bởi con hằng tin có một sự giao hòa của tình mẫu tử, mà giờ đây dù ở trên cao Mạ vẫn  luôn dõi theo con trên chặng đường còn lại để dìu dắt, nâng đỡ và phù hộ cho con được an lành trong cuộc sống. Nhân mùa Vu Lan cầu mong Cha Mạ mãi bên nhau cùng phiêu bồng nơi miền Tây Phương Cực Lạc.(viết trong mùa Vu Lan 15/7 Â.L  nhằm ngày 24/8/2010 )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét