Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

Mẹ hiền lặng thầm



MẸ HIỀN LẶNG THẦM 
Mẹ già như chuối ba hương - Như xôi nếp một, như đường mía lau
 Thuở từ trao miếng trầu cau,
 Nên cơm canh ngọt nương nhau mãi hoài.
 Hầu Cha, đỡ Mẹ hôm mai,
 Tròn vành sau trước, đơn sai chút nào. 
 Theo nhau chẳng kể rạch rào!
 Tam Quan _ Bình Định biết bao núi đèo.
 Chiều chiều chiếc võng dừa treo,
 Ngó về Hương Ngự hút heo chạnh lòng. 
 Cuối tuần chàng lại đèo bòng!
 Ba lô gậy chống Cù Mông mở đường. 
 Tráng đoàn gầy dựng vườn ươm,
 Đãi đằng nồng hậu, tinh tươm trải lòng. 
 Vấp khi “quốc sự” không thông, 
Đày vào Phan Thiết … cất công chữ tòng!
 Một đàn con dại, dắt bồng
 Cháo rau đắp đổi, gánh gồng tháng năm!
 Nhật đảo chánh … vây Tòa Khâm,
 Đồn Tây Mang Cá…tám mươi năm thế cùng.
 Việt Minh giành lại chính quyền,
 Đói năm Ất Dậu cửu tuyền oán than!
Thế rồi bỉ cực … lai nhàn 
Con rày khôn lớn, đường hoàng thành nhân.
 Trước sau một dạ ân cần,
 Lặng thầm hoan hỉ… xin vâng theo chồng. 
 Mẹ hiền nào dám quản công,
 Vào ra nghiêng bóng, tuyệt không một lời.
( Mùa Vu Lan - Báo Hiếu PL2557_2013
Trần Đông Giang

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét